Sign up
Thưa Ban tổ chức hội nghị, tôi chưa mấy lạc quan
phamxuannguyen | 13 Jan, 2010, 09:57 | Phạm Xuân Nguyên trả lời | (404 Reads)
 

Hội nghị quốc tế giới thiệu văn học Việt Nam do Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức đã diễn ra tại Hà Nội trong các ngày 5 - 10/1/2010. Sau khi hội nghị kết thúc, Tuần Việt Nam (TVN) của Vietnam Net đã phỏng vấn tôi. Bài đưa lên mạng ngày 12/1/2010 tôi chưa kịp đọc. Vào trang viet-studies.info thấy có link bài "Thưa ban tổ chức hội nghị, tôi chưa mấy lạc quan" là bài phỏng vấn tôi ở TVN, nhưng kích chuột vào thì lại thấy báo là không tìm thấy trang. Tôi quay về tìm lại trên TVN cũng chẳng thấy bài đâu.  Nhưng trên trang trannhuong.com đã có bài nói lại tôi nhân bài phỏng vấn này. Như vậy là bài tôi trả lời phỏng vấn TVN đã được đưa lên mạng và đã bị đưa xuống, không hiểu vì lý do gì. May còn có một số trang mạng đã lấy về nên tôi đã được đọc bài phỏng vấn tôi và xin đưa lại đây. (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=208890

Cô dâu hay con hổ (Frank Richard Stockton)
phamxuannguyen | 10 Jan, 2010, 22:14 | Ngân Xuyên dịch | (204 Reads)
 

Truyện ngắn này của nhà văn Mỹ F. Stockton (1834 - 1902) in lần đầu năm 1882 và đã được đưa vào nhiều tuyển tập truyện tiếng Anh. Nó được coi như một kiệt tác về nghệ thuật viết truyện ngắn, xây dựng cốt truyện và phân tích tâm lí. Thể loại truyện này được gọi là fantasy. Tên truyện "The Lady or The Tiger" đã đi vào tiếng Anh như một thành ngữ chỉ một vấn đề nan giải. (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=208497

Bóng đá - đó không chỉ là bóng đá (P. Lanschikov - nhà văn Nga)
phamxuannguyen | 25 Dec, 2009, 23:25 | Ngân Xuyên dịch | (143 Reads)


Năm 1970, ông Joseph Blatter (hồi đó còn là Tổng thư ký FIFA), khi trả lời câu hỏi của một phóng viên xô viết, đã nói: "Bóng đá - đó không đơn giản là một môn thể thao, một trò chơi hấp dẫn, mà là một hiện tượng rực rỡ của văn hóa thế kỷ XX". (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=205641

Tôi khóc cho em và cho tôi
phamxuannguyen | 21 Dec, 2009, 06:10 | Phạm Xuân Nguyên tản mạn | (432 Reads)


Tôi khóc cho em vì em đã chiến thắng. Em đã đá hết mình trên sân trong 120 phút, và ở loạt penalties em vẫn bình tĩnh ghi bàn vào lưới để đoạt tấm huy chương vàng ở lần đá thứ ba, giành lại ngôi Hậu từ tay kình địch. Vậy là sau một mùa Sea Games gián đoạn, em lại lần thứ tư ngự ngôi cao bóng đá nữ khu vực. Một thành tích tuyệt vời khi bóng đá là trò chơi của tập thể mười một con người. (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=204766

Từ cái vai Sing đến cái đầu Việt
phamxuannguyen | 15 Dec, 2009, 15:38 | Phạm Xuân Nguyên tản mạn | (229 Reads)



Mười một năm trước. Cũng vào một buổi tối tháng cuối năm thế này, cái vai của tiền đạo Sasi Kumar đã trở thành bệ đỡ cho đội tuyển bóng đá Singapore lên ngôi vô địch giải đấu Tiger Cup 1998 tổ chức tại Việt Nam trong trận chung kết với đội chủ nhà. Quả bóng nảy từ cái vai xuống sân vào lưới. Cả sân Hàng Đẫy chết lặng, tức tưởi. Cả Việt Nam chết lặng, ngậm ngùi.  (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=203762

Cần có giải thưởng dịch văn học Việt Nam
phamxuannguyen | 12 Nov, 2009, 11:35 | Phạm Xuân Nguyên trả lời | (270 Reads)
 

Trước thềm Hội nghị quốc tế dịch thuật và quảng bá văn học Việt Nam 2010, dịch giả Ngân Xuyên (bút danh dịch của nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên) khẳng định với VietNamNet là "tôi ủng hộ hội nghị, nhưng phải làm thực chất để có kết quả".

 (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=197109

Đám tang (Herta Mueller)
phamxuannguyen | 11 Oct, 2009, 22:27 | Ngân Xuyên dịch | (830 Reads)



Herta Mueller (sinh 1953), nhà văn Đức gốc Rumani, vừa được trao giải Nobel văn học 2009 vì đã mô tả cảnh tượng mất quyền sở hữu bằng một lối thơ cô đọng và một lối văn thẳng thắn. Truyện ngắn này rút từ tập truyện Nadirs (1982) là tác phẩm đầu tay của bà.

 (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=190340

Trường Sa hành (Tô Thùy Yên)
phamxuannguyen | 12 Sep, 2009, 12:23 | Phạm Xuân Nguyên thơ | (2209 Reads)



Tô Thùy Yên tên thật là Đinh Thành Tiên sinh năm 1938 tại Gò Vấp, Gia Định,  học qua Petrus Ký và Đại Học Văn Khoa Sài Gòn, cấp bậc Thiếu Tá trong quân đội Miền Nam trước 1975. Sau 1975 ông đã bị giam giữ cải tạo hơn mười năm. Hiện ông sống tại Houston (Mỹ).

Tô Thùy Yên, Mai Thảo, Thanh Tâm Tuyền, cùng với các họa sĩ Duy Thanh, Ngọc Dũng, là những người nòng cốt của nhóm Sáng Tạo. Một nhóm sáng tác đã từng được biết đến với phong trào khai sinh  "Thơ Tự Do" trên văn đàn Miền Nam vào thập niên 1960. Cả hai tập thơ Tuyển Tập Thơ Thùy Yên (1995) và Thắp Tạ (2004) đều được xuất bản ở Mỹ sau khi ông đến định cư ở quốc gia này vào năm 1993.

Bài thơ Trường Sa hành Tô Thùy Yên viết tháng 3/1974, chắc là sau một chuyến hành quân công vụ của ông ra vùng đảo này. Xin nhớ là, hai tháng trước thời điểm bài thơ ra đời, Trung Quốc đã cho quân đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa (19/1/1974). Chính quyền Việt Nam Cộng Hòa khi đó đã điều quân đội ra đánh trả. Máu binh lính Việt Nam đã đổ xuống trên vùng biển vùng đảo của tổ quốc để quyết giữ trọn vẹn giang sơn bờ cõi Việt Nam. 
 (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=183478

Tuyển thơ Việt Nam thế kỷ XX là thế nào?
phamxuannguyen | 07 Aug, 2009, 16:57 | Phạm Xuân Nguyên trao đổi, tranh luận | (416 Reads)

1. Ở năm sát cuối của thập niên đầu thế kỷ XXI, việc làm một tuyển tập thế này là kịp thời. Hội nhà văn Việt Nam đứng ra làm là cần thiết và hợp lý. "Tiêu chí tuyển chọn được Hội Nhà văn xác định là: phải chọn thơ hay và căn cứ vào hai đặc điểm của thơ Việt Nam thế kỷ XX là chủ nghĩa yêu nước và có những đổi mới về nghệ thuật thi pháp kể từ thơ mới 1930-1945 trở đi" (lời nhà thơ Vũ Quần Phương, trưởng ban tuyển chọn, trả lời phỏng vấn báo Thanh Niên, 30.7.2009). Căn cứ vào tầm vóc, quy mô của tuyển tập, vào cơ quan đứng ra tuyển, và vào tiêu chí tuyển như trên, tôi thấy tuyển Thơ Việt Nam thế kỷ XX phải được làm nghiêm túc, phải bảo đảm được cả chất lượng khoa học và chất lượng nghệ thuật. (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=176129

Ra biển nhậu bàn việc... lớn (Trương Duy Nhất)
phamxuannguyen | 02 Aug, 2009, 18:49 | Phạm Xuân Nguyên bè bạn | (1052 Reads)

Nóng. Như lọt thỏm trong cái chảo sấy khổng lồ. Chạy trốn khỏi Hà Nội. Muốn ném quẳng mình ra giữa biển.

          Lái xe là gã đầu bạc.

          Cả Viện Văn ai cũng chê lão lái chập choạng. Ông Viện trưởng nói rất thật, như thể thương và lo cho mình: Nhất dám ngồi xe cho Nguyên nó lái thật à?

          Lo cũng phải, bởi xưa nay cứ nghe gã mời lên xe chở đi nhậu là mấy ông bà giáo sư bịt miệng cười, rồi chắp tay... vái ! (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=174943

Khi nhà phê bình cầm lái ô tô (Nguyễn Bắc Sơn)
phamxuannguyen | 01 Aug, 2009, 16:21 | Phạm Xuân Nguyên bè bạn | (740 Reads)



Mấy hôm trước, tháp tùng nhà văn Thúy Toàn đi nhận huy hiệu 40 năm tuổi Đảng, anh rủ tôi đi Vinh với đoàn nhà văn Thụy Điển. Trung tâm Văn hóa Ngôn ngữ Đông Tây (TTVHNNĐT) đầu mối phía Việt Nam tổ chức tuần văn học Thụy Điển tại Việt Nam, tiến tới kỷ niệm 40 năm thiết lập quan hệ ngoại giao giữa hai nước (11/1/1969), bí thư chi bộ đi là phải quá rồi còn gì. Đi thì đi cho vui chứ ai lại mang cái chức bí thư chi bộ ra để thiên hạ cười cho thối mũi à? Ngay với anh, Bí thứ tiền nhiệm của tôi, người ta trọng là trọng ông Thúy Toàn, dịch giả, Giám đốc TTVHNNĐT, chứ ông Thúy Toàn, bí thư chi bộ thì, nói anh đừng giận, rất chi là... vô tích sự. Hỏi Nguyên có đi không, "em không đi thì sao thành được?". Ờ nhỉ, lâu nay thiên hạ đã biết Nguyên phê bình văn học. Khắp Bắc Nam còn biết Nguyên, MC văn chương. Ấy là chưa kể có lần tôi còn thấy anh đeo toòng teng trên cổ  phù hiệu của Ban tổ chức Festival quốc tế Huế in mầu hẳn hoi: Phạm Xuân Nguyên, nghệ sĩ múa bụng. Thì ra có một nghệ sĩ Thổ Nhĩ Kỳ biểu diễn múa bụng trên nền thơ đọc do Nguyên chọn và... trình diễn. Chả gì, bữa ấy anh vừa được no bụng vừa no mắt ngắm bụng vũ nữ đẹp hơn cả bụng nàng Ápsara trên điêu khắc Chàm. Để xem hôm nay ông Phó Chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội cầm lái ôtô thế nào? (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=174730

Nghệ sĩ thời chiến (Howard Zinn)
phamxuannguyen | 31 Jul, 2009, 08:22 | Ngân Xuyên dịch | (134 Reads)


Khi tôi nghĩ về mối quan hệ giữa nghệ sĩ và xã hội -và đối với tôi vấn đề này bao giờ cũng có thể là gì hơn đang là gì - tôi nghĩ đến cái từ "siêu nghiệm". Đó là một từ tôi chưa bao giờ dùng trước công chúng, nhưng đó là từ duy nhất mà tôi có thể dùng để mô tả điều tôi nghĩ về vai trò của nghệ sĩ. Nói "siêu nghiệm" ý tôi muốn nói nghệ sĩ siêu nghiệm cái tức thì. Siêu nghiệm cái ở đây và bây giờ. Siêu nghiệm sự điên rồ của thế giới. Siêu nghiệm chủ nghĩa khủng bố và chiến tranh. Các nghệ sĩ suy tư, hành động, trình diễn âm nhạc, viết văn ở bên ngoài cái khung mà xã hội đã tạo ra. Nghệ sĩ không thể làm gì nhiều hơn là đưa lại cho chúng ta vẻ đẹp, tiếng cười, sự đam mê, sự ngạc nhiên, và tấn kịch. Tôi không có ý hạ thấp các hoạt động này khi nói nghệ sĩ không thể làm gì hơn những việc đó. Nghệ sĩ không cần phải xin lỗi, bởi vì khi làm những việc đó, nghệ sĩ nói với chúng ta thế giới phải nên như thế nào, ngay cả nếu như bây giờ nó chưa được thế. Nghệ sĩ mang chúng ta thoát khỏi những thời khắc khủng khiếp mà chúng ta trải qua hàng ngày - một số ngày nhiều hơn những ngày khác - bằng cách chỉ cho chúng ta thấy điều gì là có thể. Nhưng nghệ sĩ có thể và cần phải làm hơn thế. Thêm vào việc sáng tạo các tác phẩm nghệ thuật, nghệ sĩ cũng còn là một công dân và một con người. Cái cách xã hội định phân loại chúng ta khiến tôi hoảng sợ. Tôi là một nhà sử học. Tôi không muốn chỉ là một nhà sử học, nhưng xã hội đã đặt chúng ta vào khuôn khổ. Vâng, nó đã rèn chúng ta: anh là nhà sử, anh là doanh nhân, anh là kỹ sư. Anh hoặc làm nghề này hoặc làm nghề khác. Điều đầu tiên người ta hỏi anh khi gặp ở một bữa tiệc là "Anh làm nghề gì?". Câu hỏi đó có nghĩa là "Anh được phân loại thế nào?" Vấn đề mà mọi người bắt đầu suy nghĩ rốt cuộc họ là ai. Họ là những người chuyên nghiệp về một cái gì đấy. Anh nghe cái từ chuyên nghiệp thường được dùng nhiều. Mọi người nói "Anh cần phải chuyên nghiệp". Cứ mỗi khi nghe thấy cái từ này, tôi lại hơi sợ, bởi vì nó đóng khung con người làm việc bên trong khuôn khổ nghề nghiệp của họ. (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=174403

Chế Lan Viên - người đi tìm mặt
phamxuannguyen | 19 Jun, 2009, 07:13 | Phạm Xuân Nguyên phê bình, nghiên cứu | (1723 Reads)
Hôm nay (19/6) tròn hai mươi năm mất nhà thơ Chế Lan Viên (1920 - 1989). Bài này là bài tôi viết nhanh khi ở Sài Gòn đúng dịp kỷ niệm 5 năm ngày mất của ông để tham gia một cuộc tưởng nhớ ông lúc ấy. Chế Lan Viên là một hiện tượng văn học đa diện và phức tạp, còn cần phải được khám phá, soi chiếu nhiều chiều. Tôi đưa lại bài viết này cùng hai bài thơ di cảo của ông và một bài thơ của nhà thơ Bùi Minh Quốc như một sự tưởng nhớ Chế Lan Viên sau hai mươi năm ông từ cõi thế.
 (Xem tiếp)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=164779

Xa lộ thông tin chỉ còn lề phải (Thiện Ý, tiếp theo)
phamxuannguyen | 17 Jun, 2009, 15:23 | PXN thấy trên mạng | (1545 Reads)

Lý Quý Chung, Trần Trọng Thức mời nhà báo Thép Mới cùng thảo luận tìm cho Tuổi Trẻ phương châm phát triển gồm 3 từ: Đỏ, Trẻ, Sài Gòn. Tờ Tuổi Trẻ không lâu sau đã được bạn đọc vồ vập. Ban đầu bạn đọc của nó là sinh viên, học sinh, người lao động, dần dần nó giành cả bạn đọc là cán bộ, đảng viên của báo Đảng, khiến báo chí cả nước nhìn vào nó để học hỏi đổi mới nội dung và hình thức. Tuy vậy những "ông thầy" ở đây đã không được quý trọng. Chị Kim Hạnh, Tổng Biên tập báo Tuổi Trẻ (sau ông Võ Như Lanh), đã từng thổ lộ: Quản lý các anh này luôn bị trên đe dưới búa. Cấp trên thì lo ngại dò xét, còn các anh thì hay đấu tranh khi có những bài bị gác không thỏa đáng. Cuối cùng số đông trong Ban biên tập muốn tòa báo khỏi bị soi mói vì sự có mặt của các nhà báo chế độ cũ. Thế là xảy ra cuộc "di cư" của hai ông thày Lý Quý Chung, Trần Trọng Thức và kéo theo họ có bảy học trò từ Tuổi Trẻ xin sang Lao Động, đưa tới sự ra đời báo Lao Động Chủ nhật năm 1990 nổi tiếng một thời. Trước đó, báo Lao Động chỉ bán cho các tổ chức công đoàn mua bằng tiền "kinh phí". Sau khi nhóm anh em này về, nhiều cây bút xuất sắc cũng kéo nhau về, biến Lao Động trở thành tờ báo mạnh nhất của báo chí cấp trung ương ở Việt Nam, tấm gương đổi mới cho báo chí cả nước. Tiếc thay nó bị nghiêng đổ bởi một lý do không đâu như đã kể ở trên. (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=164276

Xa lộ thông tin chỉ còn lề phải (Thiện Ý)
phamxuannguyen | 17 Jun, 2009, 06:03 | PXN thấy trên mạng | (1189 Reads)

Nhân ngày báo chí cách mạng Việt Nam (21/6), đọc được bài này trên talawas, xin phép đưa về đây cho mọi người cùng đọc để thêm thông tin và sự thật - chức năng chính yếu của báo chí và người làm báo.


Báo chí vô sản định hình ở Liên Xô sau Cách mạng tháng Mười. Năm 1920, trong thư gửi Emma Goldman, nữ chính trị gia Hoa Kỳ, Lenin cho tự do ngôn luận là một thiên kiến tư sản. Như vậy có thể hiểu báo chí vô sản tách ra khỏi trào lưu giành quyền tự do ngôn luận mà nhân loại đã đeo đuổi từ những năm 40 của thế kỷ 19. (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=164162

Tổng thống Xứ Mơ (Enyo Iogy Teshansky)
phamxuannguyen | 31 May, 2009, 06:58 | Ngân Xuyên dịch | (298 Reads)

Mơ thường trái hẳn với thực, chẳng phải vậy sao? Trong mơ những mong ước thiêng liêng nhất của chúng ta đều được thực hiện. Khi ta mơ thấy được vàng ấy là khi trong đời ta không một xu dính túi. Nói gọn lại, tương tự như ví dụ này, bạn có thể dễ dàng hình dung tình hình chính trị và xã hội của Xứ Mơ là thế nào.

Tôi chỉ xin nói một điều: ở Xứ Mơ người công dân mẫu mực nhất hoàn toàn không phải là người làm lụng nhiều hơn những người khác, luôn luôn tất bật vội vàng, mà là người lười hơn những người khác, suốt ngày chỉ nằm ườn trên đi-văng ở nhà mình. Vì thế dễ hiểu là người đứng đầu nhà nước Xứ Mơ được bầu không phải là người chăm làm nhất, mà là người vô công rồi nghề nhất.

 (Xem tiếp)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=159764

Dưới chân Phú Sĩ
phamxuannguyen | 25 May, 2009, 06:22 | Phạm Xuân Nguyên tản mạn | (534 Reads)
Mười năm trước, đúng ngày này, tôi lần đầu tiên xuất ngoại. Đó là chuyến đi đến Osaka (Nhật Bản) theo lời mời của một giáo sư dân tộc học. Chuyến đi hai tuần, trong đó có một tuần ở Tokyo, đã mở ra cho tôi những bến bờ khác về sau, cũng như những chuyến đi khác ra thế giới. Kỷ niệm mười năm lần đầu bước chân ra ngoài đất nước, tôi đưa lại đây một bài viết từ hồi đó.


 (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=158154

Mối tình xuyên Đại Tây dương (tiếp theo và hết)
phamxuannguyen | 19 May, 2009, 23:15 | Ngân Xuyên dịch | (146 Reads)

Algren viết thư đáp lại rằng ông có ý định đề nghị bà lấy ông, khi bà đến Chicago. Ông thích chờ đợi cuộc gặp để nói chuyện nghiêm túc, nhưng bức thư ngày 23 tháng bảy đã buộc ông phải nhìn sự việc một cách tỉnh táo: cuộc hôn nhân sẽ đẩy cả hai người đến sự đoạn tuyệt không thể được với cái thế giới mà mỗi người không thể tách rời. Chẳng lẽ có thể chặt đứt gốc rễ ràng buộc bà với Paris, ông với Chicago mà không thấy nuối tiếc và không cảm như đó là một cuộc tự sát tinh thần? Tuy nhiên ông cảm thấy mình buộc chặt với bà bởi những mối dây hôn nhân chặt hơn những mối dây đã từng gắn ông với người vợ hợp pháp trước đây. Còn về tương lai... Liệu một ngày nào đó ông có căm ghét bà không?Hiện thì ông cảm thấy là điều đó không thể có được. Ông biết ơn bà và sẵn sàng vì bà mà từ bỏ hình thức chung sống theo như thông lệ:họ sống một thời gian bên nhau, rồi bà ra đi. Nếu ông có điều kiện thì bay đến Pháp, sau đó trở về nhà, không hề có những cảnh bi thương, sướt mướt. (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=156712

Mối tình xuyên Đại Tây dương (tiếp theo)
phamxuannguyen | 18 May, 2009, 22:35 | Ngân Xuyên dịch | (107 Reads)
 

Thứ bảy, 7/7 [1947]


Nelson yêu quý, từ sáng trời đổ mưa, đường sắt bãi công, em không biết làm cách nào để ra được chỗ ở ngoại ô. Sau hai ngày ác mộng vừa qua ở Paris, em rất muốn đến đó nghỉ ngơi và làm việc. Chiều thứ năm, khi viết thư cho anh, tâm trạng em hơi bị u uất, nhưng bây giờ thì qua rồi. Cái chính là em lại muốn làm việc. Em đã uổng công sau khi trở về cố lập tức ngồi vào bàn viết tiếp cuốn sách về phụ nữ (ý nói cuốn "Giới thứ hai" - ND) mà em đã khởi thảo trước khi đi. Đối với em, nó tạm thời đã chết. Em không thể nào tiếp tục viết tiếp được từ cái chỗ bị ngắt quãng. Em sẽ quay lại nó, nhưng là về sau, còn bây giờ em phải sục vào các ấn tượng chuyến đi của mình, em không muốn để chúng tản mát mất, cần phải lưu lại một cái gì đó, dù chỉ là trên giấy, nếu như không thể bằng cách nào khác (về sau những ghi chép này được tập hợp thành cuốn sách "Nước Mỹ ngày qua ngày" - ND). Em sẽ viết về nước Mỹ và về bản thân, muốn trình bày nó như một kinh nghiệm cá nhân: "tôi ở Mỹ". Muốn chỉ ra cái gì ẩn đằng sau những từ "đến", "đi", "nhìn xem đất nước", muốn nhận thấy, cảm thấy, nắm bắt một cái gì đó, v.v. Đồng thời em sẽ cố gắng suy nghĩ về chính hiện thực cuộc sống Mỹ. Anh hiểu là ý em nói gì chứ? Em sợ mình diễn đạt không được rõ ràng cho lắm, nhưng ý đồ này rất hấp dẫn em. (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=156394

Mối tình xuyên Đại Tây dương
phamxuannguyen | 18 May, 2009, 08:04 | Ngân Xuyên dịch | (350 Reads)
Mọi chuyện bắt đầu vào tháng Giêng 1947, khi Simone de Beauvoir (1908 - 1986), nữ văn sĩ Pháp nổi tiếng, vợ nhà triết học lớn Jean-Paul Sartre, đến Mỹ theo lời mời của một số trường đại học. Trong thời gian lưu lại ở Chicago, theo lời khuyên của một cô bạn người New York, bà đã có cuộc gặp nhà văn Nelson Algren (1909 - 1981). Ông đã dẫn bà đi thăm khắp thành phố, chỉ cho bà thấy khu "dưới đáy" của Chicago, đến thăm khu phố Ba Lan, nơi ông lớn lên. Chiều ngày hôm sau bà rời đi Los Angeles, nhưng trái tim đã để lại Chicago. Họ yêu nhau nồng nàn, say đắm, nhưng không được sống bên nhau, bởi rời Chicago cuộc đời Algren mất hết ý nghĩa, cũng như Simone không thể từ bỏ Paris. Suốt mười bảy năm (1947 -1964), ngoài những lần gặp gỡ hiếm hoi, mối tình xuyên Đại Tây dương của họ chở nặng trên những cánh thư. Cuộc tình chấm dứt khi cuốn hồi ký "Sức mạnh đồ vật" của Simone de Beauvoir ra đời (1963). "Em hy vọng anh sẽ hài lòng với những trang viết về anh, em đã đặt vào đấy tất cả trái tim mình" - bà viết cho Algren. Nhưng phản ứng của nhà văn Mỹ thật bất ngờ, gay gắt. Ông đã xỉ vả thậm tệ cuốn sách trên báo chí và cho đến tận lúc chết cũng không có ý định nối lại mối quan hệ bị gián đoạn với nữ văn sĩ Pháp. Ông mất trong cảnh cô độc tại nhà riêng của mình ở Chicago, không có ai bên cạnh lo việc tang ma. Sau khi Algren mất, Simone sửng sốt khi được biết rằng mặc dù nguyền rủa bà công khai như vậy, nhưng ông vẫn cất giữ các bức thư của bà. Chúng đã được đem bán đấu giá và một trường đại học ở bang Ohio đã được quyền sở hữu. ít lâu sau họ xin phép bà cho công bố các bức thư đó. Vị tất khi được viết ra chúng đã nhằm để công bố, bởi chúng mang đầy những lời bộc bạch rất riêng tư. Nhưng đối với Simone de Beauvoir sự tự khám phá bản thân, thậm chí có gây xốc chăng nữa, vẫn là một trong những phương châm có tính nguyên tắc: nhà văn khi kể về mình cũng là giúp cho sự tự nhận thức của nhân loại, nhà văn không thể có điều gì bí mật che giấu người đương thời và hậu thế. Bà cho phép công bố với điều kiện là tự bà chuẩn bị các bức thư đem in và dịch chúng sang tiếng Pháp. Năm 1986 Simone de Beauvoir mất, chưa kịp hoàn thành công việc này. Con gái bà là Sylvi Le Bone de Beauvoir đã làm tiếp phần việc dở dang của mẹ và cho ra mắt cuốn sách "Lettres à Nelson Algren. Un amour transatlantique" ("Thư gửi Nelson Algren. Mối tình xuyên Đại Tây dương") tại Pháp năm 1997. Trong mười bảy năm, Simone de Beauvoir đã gửi cho Nelson Algren tất cả 304 bức thư. Dưới đây tôi trích dịch một số.
 (Xem tiếp)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=156181

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11  Sau»