Từ cái vai Sing đến cái đầu Việt



Mười một năm trước. Cũng vào một buổi tối tháng cuối năm thế này cái vai của tiền đạo Sasi Kumar đã trở thành bệ đỡ cho đội tuyển bóng đá Singapore lên ngôi vô địch giải đấu Tiger Cup 1998 tổ chức tại Việt Nam trong trận chung kết với đội chủ nhà. Quả bóng nảy từ cái vai xuống sân vào lưới. Cả sân Hàng Đẫy chết lặng tức tưởi. Cả Việt Nam chết lặng ngậm ngùi.


Tối ấy tôi có mặt trên sân buồn vô kể khi trận đấu kết thúc cố nán lại trong số người ít ỏi đứng nhìn cảnh đội Singapore giơ cao chiếc cúp vô địch trên sân nhà mình rồi lặng lẽ ra về trong tê tái quên cả bạn bè cùng vào xem. Cái vai ấy lởn vởn trong ký ức không chỉ riêng tôi nhiều năm qua mỗi khi có những giải đấu bóng đá khu vực diễn ra hai đội lại có dịp đụng nhau. Trước trận bán kết đầu tiên của hai đội U-23 Việt Nam và Singapore trong khuôn khổ Sea Games 25 tâm trạng tôi vẫn có chút lo lắng phấp phỏng.


Vào cuộc xem hơn chục phút đầu cảm giác vẫn chưa yên tâm lắm. Ta ép sân nhiều nhưng đội bạn lại có một cú sút chạm xà ngang một cú đánh đầu hụt trước khung thành Tấn Trường khiến tôi và tất cả chúng ta đều giật mình. Và khi đội Singapore ghi bàn trước ám ảnh "cái vai" năm nào lại hiện ra ít nhất với tôi. Dù tôi biết bao nhiêu nước đã chảy qua cầu thế và lực bóng đá Việt Nam hiện nay đã khác trước nhiều nên tin có tin nhưng lo vẫn lo.


Cho đến khi cái đầu của Phan Thanh Bình chạm bóng trong cú băng vào cắt mặt đón quả đá phạt của Phan Thanh Hưng ghi bàn thắng gỡ hòa thì tôi thật sự thở phào. Pha ghi bàn kiểu này là một "đặc hiệu" của chàng tiền đạo xứ Đồng Tháp nó gợi nhớ bàn thắng đặc biệt cùng kiểu của anh tại SEA Games 22 trên sân nhà trong trận bán kết với Malaysia đưa đội nhà vào chung kết. Cục diện trận đấu bán kết Sing - Việt đã hoàn toàn thay đổi sau cú ghi bàn bằng đầu của Thanh Bình đội ta đá "bốc" hơn "máu" hơn bài bản bây giờ mới được thi triển linh hoạt tính ngẫu hứng cũng được phát huy. Những bàn thắng đến sau là điều tất yếu. Không phải chỉ tất yếu là kết quả của một đấu pháp một chiến thuật đã được thầy Tô vạch ra.


Những bàn thắng ấy đã đến ngay khi những cái đầu của các chiến binh - cầu thủ U-23 biết bình tĩnh chờ cơ hội biết tổ chức trận đấu. Vẫn biết còn đó những thiếu sót sai lầm ở đường chuyền này quả tạt kia. Vẫn biết còn đó những chủ quan buông lỏng. Nhưng điều mà thế hệ vàng bóng đá Việt Nam mười năm trước chưa làm được thế hệ đàn em hôm nay đã làm và đang làm được. Bắt đầu là từ cái đầu không run sợ trước bất kỳ đối thủ nào. Hôm qua ta hô "Việt Nam cố lên". Hôm nay ta hô "Việt Nam chiến thắng".


Cái vai của Kumar chỉ là một sự ăn may. Cái đầu của Thanh Bình là cả một quá trình khổ luyện và theo với thời gian là một sự tự ý thức. Chiến thắng của U-23 Việt Nam trước U-23 Singapore ở trận bán kết bóng đá Sea Games 25 đã được chuẩn bị từ cái đầu. Từ một cái đầu. Cái đầu Henrique Calisto. Bóng đá và nói rộng ra là thể thao không chỉ là hoạt động tay chân. Vì chủ thể của thể thao là con người dùng chính cơ thể mình làm công cụ. Chúng ta cần có thêm nhiều những cái đầu Calisto không riêng trong bóng đá.


(TUỔI TRẺ 15.12.2009)

pxn

@NTKL

Cám ơn bạn đã ngó mặt mình trên TGM và vào thăm blog này. Chúc bạn vui khỏe và nhiều điều tốt lành.

pxn

@nguyenducthien

Hihi Mã thua ta là cái chắc bác chuẩn bị cờ hoa cho tối mai đi nhé. Vấn đề là tư duy nằm ở cái đầu chứ không phải cái vai. Chúc bác khỏe.

pxn

@ Duy Nhất

Ta mà dược quyền bổ nhiệm H. Calisto vào chức vụ đó thì nhất rồi!

NTKL

Kính thăm anh PXN !
Hôm nay đọc báo Tạp chí Thế Giới Mới thấy hình anh được in ở trang bìa 1 Chợt thấy hình anh ở đây !
KL ghé thăm và kính lỜi chúc mừng anh PXN nhé !

nguyenducthien

he he he... Thương chưa. Bị cai vai Sinh nó dọa đến tận lúc Phan Thanh Bình ghi bàn phải không. Nay mai đấu cơi Ma liệu còn cái vai nào không đấy? Coi chừng sốc đó nghe...

Truơng Duy Nhất

Cái đầu Henrique Calisto đáng làm... trưởng ban tổ chức trung ương.