Hoàng Sa! Đảo Hoàng Sa ơi!


Hoàng Sa ơi! Đảo Hoàng Sa ơi!
Một mảnh giang sơn đã mất rồi
Ta như mất cả phần da thịt
Tổ Quốc còn đau một góc trời

Vẫn nhớ Hoàng Sa! Ôi Hoàng Sa!
Trận chiến năm xưa máu lệ nhoà?
Sao không giăng trận cầu phao cũ
Chôn xác quân thù trận Đống Đa

Hoàng Sa! Hoàng Sa! Ta vẫn đau
Biển như còn đỏ máu loang mầu
Máu ai thấm giữa lòng hải đảo
Xương trắng ai chìm giữa biển sâu?

Hoàng Sa! Hoàng Sa! Đã mấy trăng?
Sao không là sóng dậy Bạch Đằng!
Sao không báu kiếm lời Sát Đát!
Sao sóng muôn trùng không thét vang?

Một mảnh cơ đồ giữa biển khơi
Ta con chim lạc cuối chân trời
Còn mơ Vạn Kiếp chôn thây giặc
Hoàng Sa đâu rồi Hoàng Sa ơi

Hoàng Sa dưới bóng cờ Bắc phương
Giang sơn oan uất giữa bạo cường
Sóng nước ầm vang lời tủi hận
Hào kiệt đâu rồi? Hay khói sương

Huyền sử oai hùng hay bãi hoang?
Hoàng Sa từng lớp sóng oai hùng
Hồn oan tử sĩ Nam quân vẫn
Theo dấu quân thù theo dấu trăng!

Tổ Quốc còn đau mỗi mùa xuân
Âm ba hải chiến dậy sóng hờn
Xung phong! Hải kích bên bờ nước
Từng rặng san hô loang máu vương.

Hoàng Sa! Hoàng Sa! Mảnh trăng rơi
Một mảnh giang sơn một mảnh đời
Một mái tóc xanh sầu điểm bạc
Tổ Quốc kêu gào! Hoàng Sa ơi!

(Tôi không biết tác giả bài thơ này là ai. Đọc nó cảm như của một người lính Sài Gòn năm nào đau đớn  uất ức căm phẫn trước việc đảo Hoàng Sa bị ngoại bang đánh chiếm năm 1974 xót thương cho những người lính đã xả thân cho một mảnh giang sơn giữa bể khơi. Tình cảm đó cũng là tình cảm chung của mỗi người dân Việt Nam khi nghĩ về biển đảo biên giới đất đai lãnh thổ của quốc gia mình).

Nguyen Thinh

Nguyen Thinh

Cả bàng vuông cả đá đảo. Cũng thay huynh bái vọng Hoàng Sa bái vọng trong tột độ tủi hận. Có khi lại mang về cả...thơ nữa:
Hoàng Sa- Trường Sa đôi bàn chân rướm máu;
Để đất liền mơ thấy biển xanh hơn;
Bởi ngày xưa đâu chỉ đến Sóc Sơn;
mà Thánh Gióng còn nhóng mình ra cõi sáng;
Để lại giấc mơ chinh phục Biển Đông;
(khoáng đạt thay dòng máu Lạc Hồng);
Nghìn năm sau
đôi bàn chân vẫn âm thầm rỉ máu;
của Tiền nhân rồi cả máu kẻ thù...
Sóng phương Bắc mùa này trỗi động;
Nỗi hận dày quá tội một mùa thu...
(Giả dụ thế).
Tạm biệt huynh em đi.

pxn

Cám ơn các anh chị đã góp thêm những vần thơ chan chứa cháy bỏng vì nước Việt thân yêu vì đất đai Việt ở biên cương hải đảo đang sôi sục.

Hà Minh Thành

Hạt Cát Trường Sa

Tôi chưa một lần ghé đảo Trường Sa
Chưa biết bãi Phúc Nguyên bao nhiêu chỗ lồi chỗ lỏm
Bầy cá Chuồn bay qua có mang tin bão tới
Cát Quế Đường có trắng tựa cát Nha Trang

Tôi chưa ghé thăm Đá Lát Huyền Trân
Tìm tấm đá bia khắc tên Tứ Chính
Ăn dưa hấu An Tiêm đỏ tươi mùa Tết đến
Tôi học thuộc lòng câu “nhớ kẻ trồng cây”.

Tôi chưa một lần ghé bãi Vũng Mây
Tìm lại nắm xương của bao người ngã xuống
Như những chiếc cọc tre bao quanh bờ ruộng
Cho Trường Sa mãi mãi được vun bồi.

Chưa thăm bãi Phúc Tần lòng vẫn nhớ khôn nguôi
Nỗi nhớ lớn lên theo từng ngày lưu lạc
Từ dạo Trường Sa rơi dần vào tay giặc
Nỗi nhớ dâng cao thành ngọn sóng căm thù.

Đất nước tôi nghèo chinh chiến đã bao thu
Một ngàn năm trong xích xiềng nô lệ
Chân tôi bước nghe niềm đau vô kể
Của ông cha trong tủi nhục căm hờn.

Một trăm năm giặc Pháp cướp quê hương
Mỗi gốc cao su một thây người yêu nước
New Guinea Reunion những tử tù lê bước
Máu da vàng nhuộm đỏ đất Châu Phi

Hai mươi năm đầy đọa chia ly
Trong nghèo đói nhân danh lọc lừa Cộng Sản
Tuổi trẻ chúng tôi rơi vào cơn bão loạn
Hố thẳm quanh đời lạc mất tuổi hoa niên.

Tổ quốc ơi con còn quá ươn hèn
Không giữ được cho Người ngọn rau tấc đất
Đêm xứ lạ khuya bàng hoàng thức giấc
Nghe trong mắt mình như đọng cát Trường Sa.

Trần Trung Ðạo

AC-ARIZONA COWBOY

Cho hải đảo hờn căm

Phạm Lê Phan

Lời biển gọi cuối năm
Hờn căm trừng mắt lửa
- Hỡi Hoàng Sa hỡi Hoàng Sa
Mẹ Ðứng mũi Sơn Chà
Gủi hồn ra Ðông Hải
Ðảo nổi giận nên biển cuồn sống dậy
Ôi đất nước ông cha: tay đứt lòng đau
Súng thét khơi xa sao lửa đốt trong đầu
Lòng mẹ bời bời: ruột mềm máu chảy
Mắt mẹ trông vời triền môi run rẩy:
- Hỡi Hoàng Sa hỡi Hoàng Sạ
Ðâu đâu rồi hỡi con cháu ta ?

Con cháu mẹ
Năm mươi đứa làm anh hùng của bể
Năm mươi con thành dũng sĩ Trường Sơn
Bốn ngàn năm mài nhọn mũi căm hờn
Phóng mắt hận nghiến răng ghìm giặc Bắc.
Cờ nương tử phất bay hồn xâm lược
Gươm Mê Linh thét máu nhuộm đầu voi
"Trèo lên đỉnh núi mà coi
Dáng Bà quản tượng trăng soi ngời ngời".
Cửu Chân hề Cửu Chân ơi!
Gót nhi nữ ra khơi
Ðạp tan luồng sóng dữ
Chém cá tràng kình rạng danh liệt nữ
Dũng khí Nhụy Kiều gực mặt Bắc quân!

Ngậm mối thù truyền kiếp mấy ngàn năm
Con cháu mẹ từng nhọc nhằn u uất
Ðắm biển mò châu phơi rừng tìm ngọc
Nanh vuốt sài lang nào kể Gái hay trai
Máu mỡ no nê muông thú một bầy
Loài đỉa Hán vốn cuồng say máu Việt
Nước độc rừng thiên - một đi là một chết
Vạn người đi không một bóng ma về

Ðá Trrường Sơn con khắc ngập câu thề:
"Ðòi nợ Máu phải đổi răng đổi mắt!"
Bạch Ðằng xưa nghẹn giòng muôn xác giặc
Dù Hán Dù Mông nước đỏ cũng hôi tanh
Tóc thú đuôi sam - gươm dáo Việt tung hoành.
Vó ngựa Lý Lê từng phen đạp Tống
Ngọn dáo Ðinh Trần vạch cõi Nam Uy dũng
Ðầu Mãn Thanh vờn kiếm lộng Quang Trung.
Trải an nguy son sắt vẫn một lòng
Mỗi tấc đất một chiến công oanh liệt
Mỗi tên người một anh hùng nữ kiệt
Mỗi gốc cây muôn xác quỉ Vùi sâu
Dòng Việt Nam chưa hề biết cúi đầu
Dù giặc Bắc bạo tàn hơn súc vật!

Hồn Nam Hải cuối năm
Lạnh căm căm hơi bấc
Bởi thương con mẹ lên đỉnh Sơn Chà
"Ôi Hoàng Sa hỡi Hoàng Sa
Khôn thiên nối gót mẹ cha mà về".
Hãy đứng thẳng mà đi
Hởi đàn con từng khua sôi biển cả
Cất cao đầu uống lời thề sông Hóa
Hàm Tử Vân Ðồn Tây Kết Chương Dương
Vươn chiến công kim cổ Bạch Ðằng Giang
Xô cuồng vọng Bắc Kinh vào biển máu!
Xưa ông cha mình giết Liễu Thăng Hoàng Tháo
Ðánh gục đầu Tôn Sĩ Nghị Thoát Hoan.
Giờ bè lũ Mao lại xâm phạm biên quan
Xua hải tặc cuồng điên lên cướp đảo
Ôi Hoàng Sa hỡi Hoàng Sa yêu dấu
Ðất đai ta một mảng cũng thịt xương
Tổ quốc ta một tấc cũng tim gan
Xương thịt đứt thì tim gan đau xót!
Hỡi đàn con của Cửu Long bất khuất
Ngạo nghễ trên vai hồn An Lộc Tam Biên
Mang trong tim giòng máu thép Trị Thiên
Lời phạt Bắc thét run hồn biển cạ

Chiều cuối năm một mối thù chưa trả
Xuân sắp về - trời bỗng nặng nề mưa

Gia Ðịnh chiều 30 Tết Giáp Dần
(22-01-1974)
Phạm - Lê- Phan

pxn

@ Nguyen Thinh

Nghe chú nói đi Trường Sa lòng anh đã sôi lên như biển lớn. Vì thiết tha muốn được ra nơi đó được đặt chân lên một phần lãnh thổ giữa trùng khơi muốn được nói lời cảm tạ những người lính trẻ giữ biên cương nơi bao la trời biển muốn tận mắt thấy tận tai nghe tận lòng cảm để hiểu tổ quốc là đất và nước là nhân dân. Nhờ chú biểu thị hết những điều này giùm anh trong chuyến vượt biển này nhé. Và từ Trường Sa hãy bái vọng Hoàng Sa rằng: giọt máu đất đai ấy luôn vẫn là Việt Nam dẫu kẻ ngoại bang đang xâm chiếm.
Anh muốn một quả bàng vuông Trường Sa chú cầm về được chăng?

Nguyen Thinh

Nguyen Thinh

Này Đại huynh. Từ Đà nẵng về Hà Nội tưởng đại huynh lại (tiếp tục) mải mê bia rựou với...chân dài. Hóa ra sưu tầm được bài thơ hay thế thì sau đó có mải chơi cũng không...đáng tội.
Bài thơ phong vị cổ mà ý tứ hiện đại; hiện đại hơn ở câu "Huyền sử oai hùng hay bãi hoang?" chợt nhớ câu: HS- TS là "bãi hoang chim ỉa" nổi tiếng của anh Ba Náo. Hè.
Ngày 8.4 em lên đường vào Sài Gòn sáng 10.4 lên tàu đi Trường Sa huynh gửi gì cho hải đảo? Hay muốn đem gì từ hải đảo? Cũng muốn dấn thêm một bước đến Hoàng Sa huynh có cách nào tìm cho cái...hộ chiếu?