Dân bóng đá nếu biết đọc thơ

 

Dân bóng đá (huấn luyện viên cầu thủ lãnh đội khán giả trọng tài bảo vệ sân vân vân và vân vân tất cả những ai gắn bó và dính líu với trái bóng tròn) nếu biết đọc thơ...

... Thì họ đã biết các nhà thơ gọi những trận đá bóng là "bài thơ sân cỏ" và tôn vinh các cầu thủ trên sân là những "nhà thơ sân cỏ". Họ sẽ sung sướng và tự hào cả trong và ngoài sân cỏ. Họ sẽ lâng lâng niềm vui mỗi khi bước ra sân cỏ chạm chân vào bóng. Họ sẽ cám ơn các nhà thơ đã biến một trò chơi chạy và sút thành một sự bay bổng sáng tạo. Quả đất sẽ ra sao nếu không có ba lê thi ca và bóng đá? Một nhà thơ đã thốt lên như vậy và tụng ca các cầu thủ: "Các anh đá - không hẳn là như vậy / Các anh kiến tạo những-đường-thơ" (Cao Xuân Thái).


            Dân bóng đá nếu biết đọc thơ...

... Thì họ biết mình đã đang và sẽ là niềm mong đợi ước ao ngưỡng mộ của các thi nhân và người đời vì những biến hóa từ đôi chân của họ với quả bóng đưa đến bao cảm nghĩ về cuộc đời nhân sinh và cái đẹp khiến người xem cũng được thăng hoa theo những đường bóng vút bay. "Quả bóng buồn tênh qua chân các anh / bay bay lên mà thành nghệ thuật / và cú đá người đời không ưa / các anh biến hóa ra cái đẹp" (Nguyễn Duy).

Hỡi ôi người viết những dòng thơ nhìn ra "cú đá = cái đẹp" này đã rất đau buồn và bực tức khi liên tiếp mấy vòng gần đây của giải V-League 2009 /10 phải chứng kiến cảnh bạo lực trên sân cỏ nước nhà khi các cầu thủ thay cái đẹp bằng cú đá. Và đau xót hơn cho nhà thơ khi người phóng viên băng ra tác nghiệp bấm máy ghi lại những hình ảnh xấu chơi và chơi xấu đó để rồi bị hành hung tước máy xóa hình lại là con trai ông.

Vâng phóng viên ảnh Nguyễn Duy Bùi của báo Thể Thao 24/24 là con trai nhà thơ Nguyễn Duy.

Năm 1982 trong không khí sôi sục của "mùa hè España" Nguyễn Duy đã cảm hứng viết nên bài thơ "Nhịp điệu bóng đá". Ông tin từ ngày đó "quả bóng câm có tiếng nói rồi / một ngôn ngữ tuyệt vời / để ca ngợi / con người / và / sự thật". Để rồi kết thúc bài thơ trong niềm hân hoan cổ vũ cho cái đẹp bóng đá và bóng đá đẹp nhà thơ như đã linh cảm thấy quá trình tìm đến và đi theo cái đẹp trong bóng đá là gian lao khó nhọc khi ở đây rất dễ bỏ bóng đá người:


            những thi sĩ làm thơ bằng chân ơi

sáng tạo của các anh là tổng lực

nhịp điệu các anh đáng nhớ biết chừng nào

đá

đá

và đá...

đá quả bóng tròn

không đá nhau.


            Dân bóng đá nếu biết đọc thơ...

... Thì họ hẳn đã biết giật mình xấu hổ khi thấy điều một nhà thơ lo ngại gần ba chục năm trước nay đang hiện hình đang hoành hành đang phá đi vẻ đẹp của bóng đá và làm chấn thương con người cả thể xác và tinh thần.

... Thì họ đã phải biết day dứt lương tâm khi lao vào triệt hạ nhau bằng những cú đá kinh người gây sát thương nặng nề nghiêm trọng cho các cầu thủ-cũng-là người-chơi-như-mình đã phải chùn tay khi giật máy ảnh của phóng viên đang tác nghiệp và thô bạo hèn hạ xóa đi những hình ảnh làm chứng cho những hành động phản thể thao phản thơ phản nhân tính trên sân cỏ.


            Dân bóng đá nếu biết đọc thơ...

... Thì họ đã không bóp méo vụ việc bằng bản báo cáo sai lạc.

... Thì họ đã không nhắm mắt làm ngơ xử phạt như không xử.

... Thì họ đã không biến V-League thành chốn ẩu đả.

Vì thơ bài thơ trên giấy hay bài thơ sân cỏ đều giúp con người thanh sạch tâm hồn và sống cao thượng đẹp đẽ hơn.

Tôi không biết nhà thơ Nguyễn Duy đã nói gì với phóng viên Nguyễn Duy Bùi sau sự cố sân Thiên Trường mà con trai ông là nạn nhân. Tôi chắc ông vẫn cổ vũ con mình cầm chắc tay máy không khoan  nhượng trước mọi mưu toan và hành vi làm xấu sân cỏ làm méo cầu thủ. Tôi chắc ông vẫn tin là rồi dân bóng đá sẽ biết đọc thơ và thơ ông biết không chỉ là ơ hờ ru ngủ mà còn phải đạp bàn quát tháo lo toan như Chế Lan Viên đã từng nghĩ. Tôi chắc ông vẫn "cứ hết mình mà cuồng nhiệt say sưa" với bóng đá nơi "thực chất vinh quang không thể dối lừa".


           Dân bóng đá nếu biết đọc thơ...

... Thì họ sẽ có một tình yêu đích thực - tình yêu bóng đá. "Giá em được yêu như bóng đá / một tình yêu anh cũng thèm thuồng". Nguyễn Duy không buồn. Nguyễn Duy chỉ đau. Và tất cả những ai yêu bóng đá và yêu thơ đều đau như nhà thơ những ngày này.


           Dân bóng đá nếu biết đọc thơ...


Hà Nội 21. 4. 2010

(Tuổi Trẻ Cuối Tuần 1/5/2010)



Nhịp điệu bóng đá


Nguyễn Duy


đá

đá

và đá...

một quả bóng lăn trên nền cỏ

một cú đá đặt vào đúng chỗ

hàng tỷ người say ngả say nghiêng

quả bóng bay chéo vào khung gỗ

tiếng vỗ tay gây vụ nổ dây chuyền


đá

và bóng

và bóng đá

thông thường quá mà sao kỳ lạ

cái đơn điệu xuất thần biến hóa

quả bóng thôi mà quả đất cũng rung lên


đá

và bóng

và bóng đá

cái đẹp này đâu nhờ cậy áo xiêm

hay với dở cần gì miệng lưỡi

tốt với xấu phơi trần trên sân bãi

thắng với bại đừng có hòng chối cãi

quả bóng câm không gian lận bao giờ


đá

đá

và đá

trần trụi cả

hết lòng

hết sức

trần trụi tuốt

thực tài

và thực lực

thực chất vinh quang không thể dối lừa

cứ hết mình mà cuồng nhiệt say sưa


đá

đá

và đá

mặc gió mặc mưa

cứ reo hò

mặc nắng mặc khát

cứ la hét

những khán đài lặng đi

những khán đài gào thét

có thánh đường nào đông giáo dân hơn

có bài thánh ca nào bì kịp

lời tụng ca đến vỡ cả cầu trường


đá

và bóng

và bóng đá

quả bóng quên kiếp mình lăn lóc

cho người xem sung sướng đến không lường

người xem quên phận mình cực nhọc

ham đến yêu và yêu đến mê luôn

giá em được yêu như bóng đá

một tình yêu anh cũng thèm thuồng


đá

và bóng

và bóng đá

xin kính cẩn nghiêng mình trước cỏ

trước những tài năng đứng bằng chân mình

nghĩ cho cùng

các anh cũng chả là gì cả

(Pêlê ạ Cruíp ạ)

nhưng nếu bây giờ thiếu vắng lũ các anh

quả đất bỗng nghèo nàn đi mất

biết so sánh thế nào việc bay vào không gian

với việc đoạt huy chương vàng dưới đất

quả bóng buồn tênh qua chân các anh

bay bay lên mà thành nghệ thuật

và cú đá người đời không ưa

các anh biến hóa ra cái đẹp


đá

và bóng

và bóng đá

quả bóng câm có tiếng nói rồi

một ngôn ngữ tuyệt vời

để ca ngợi

con người

sự thật


những thi sĩ làm thơ bằng chân ơi

sáng tạo của các anh là tổng lực

nhịp điệu các anh đáng nhớ biết chừng nào

đá

đá

và đá...

đá quả bóng tròn

không đá nhau.


Hà Nội 13. 6. 1982

Bubbi

What a joy to find s

What a joy to find such clear thngiikn. Thanks for posting!

Christina

Yaşamak için hayat

Yaşamak için hayatta kimseyi kendin gibi görme.SEN gibi olan tek kişi aynadaki yüzündür.DÜRÜSTLÜK bedenindeki ruha verilen hükümdarlıktır.Taviz verirsen kendi hükümdarlığında Köle olSsaun..ushiplenmeyecekren rahatsızda etmeyeceksin.Ya var olacaksın, ya da hiç olmayacaksın.. !

Ngụ ngôn

Bài viết rất hay cảm ơn A Nguyên

biền

thăm

Toi yêu nha thơ Xuân Nguyên
Hỏi thăm anh thử hai viên tròn đầy

NPQM

Chào anh Phạm Xuân Nguyên em rất thích đọc các bài viết của anh trên báo Tuổi Trẻ. Chúc anh luôn vui khỏe và viết thật nhiều nhé!

Anh đã đọc tập thơ của em chưa ạ? nếu có góp ý mong anh email cho em: quemai01@yahoo.com nhé

Em cảm ơn anh
Nguyễn Phan Quế Mai