Đường chân trời Trường Sa

Ra biển nhìn quanh chỉ thấy nước và trời và cuối tầm mắt là đường chân trời. Dù đi đến đâu trên biển đường chân trời vẫn chạy vòng quanh ta. Hồi nào ở rừng nhà văn Nguyễn Tuân đã kêu lên vì bệnh "thiếu chân giời". Giữa biển thì thấy là thừa chân giời thừa thãi. Nhưng chúng tôi trên con tàu hải quân HQ 936 không phải đi theo đi tìm những đường chân trời hư ảo vô tận. Chúng tôi ra Trường Sa nơi đó mỗi hòn đảo là một đường chân trời đến được.


         
Xuất phát từ quân cảng Cam Ranh 17h ngày 5/5/2010 đến 8h ngày 7/5/2010 hòn đảo đầu tiên trong chuyến hành trình hiện ra trước mắt chúng tôi. Đảo Song Tử Tây. Hôm nay 7/5 kỷ niệm 55 năm thành lập quân chủng Hải Quân Nhân Dân Việt Nam. Lời chủ tịch Hồ Chí Minh được các cán bộ chiến sĩ hải quân ghi nhớ: "Ngày trước ta chỉ có đêm và rừng. Ngày nay ta có ngày có trời có biển. Bờ biển ta dài và đẹp ta phải biết giữ gìn lấy nó". Tất cả mọi người trên boong tàu đều dồn mắt về một dải đất hẹp có ngọn hải đăng nhô cao. Song Tử Tây đấy. Trường Sa thực đây rồi. Một cảm xúc bồi hồi dâng lên khi ý thức mình đang đi trên biển Việt Nam sắp được đặt chân lên đảo Việt Nam. Trời nước mênh mông nhưng hiện hữu đây là biển của ta trời của ta đất của ta. Chếch bên phải Song Tử Tây là một hòn đảo khác trụi trơ hơn. Đó là Song Tử Đông hiện do Philippines chiếm giữ - ai đó nói. Lòng chúng tôi đang dâng tràn Song Tử Tây chợt như thắt lại. Cảm giác này sẽ bám theo mỗi người trong suốt chuyến đi. Đến Trường Sa chúng tôi nghe được một bài hát mang tên "Khúc quân hành Trường Sa" vang lên từ các trẻ thơ đến những người lính trên đảo trên tàu: "Ngày qua ngày đêm qua đêm. Chúng tôi đứng đây gìn giữ quê hương. Biển này là của ta. Đảo này là của ta...". Có đi ra biển có bước lên đảo mới cảm nhận sâu sắc và thấm thía lời ca không phải là hô khẩu hiệu. Đó là tình cảm thiêng liêng là trách nhiệm nặng nề để mãi mãi "biển này là của ta đảo này là của ta". Máu đã đổ cho chủ quyền Việt Nam trên biển đảo.

          Đường chân trời dừng lại sâu thẳm trước mỗi chúng tôi tại vùng biển đảo Cô Lin - Gạc Ma. Lễ tưởng niệm các chiến sĩ hy sinh ở quần đảo Trường Sa sáng 9/5. Chính tại nơi tàu đang buông neo lúc này ngày 14/3/1988 64 người lính hải quân nhân dân Việt Nam đã anh dũng hy sinh bảo vệ chủ quyền lãnh thổ biển đảo. Kẻ thù đã tàn bạo ngang ngược nổ súng vào các anh vào đất nước ta. Lịch sử hải quân nhân dân Việt Nam ghi lại: "Sáu giờ ngày 14/3/1988 TQ thả 3 thuyền nhôm và 40 quân đổ bộ lên đảo tiến về phía cờ ta đang tung bay. Dựa vào thế đông quân TQ tiến vào giật cờ ta. Lập tức thiếu úy Trần Văn Phương hạ sĩ Nguyễn Văn Lanh cùng đồng đội anh dũng giành lại cờ. Binh lính của TQ đã dùng lưỡi lê đâm và bắn Nguyễn Văn Lanh bị thương. Thiếu úy Trần Văn Phương xông vào cứu bị TQ bắn đã anh dũng hy sinh. Trước lúc hy sinh Trần Văn Phương đã hô: "Thà hy sinh chứ không chịu mất đảo hãy để cho máu của mình tô thắm lá cờ truyền thống của Quân chủng Hải quân". Sự hy sinh anh dũng của Trần Văn Phương đã nêu tấm gương sang cho các đơn vị noi theo quyết tâm chiến đấu bảo vệ hải đảo của Tổ quốc". Gạc Ma từ ấy bị chiếm đóng. Đứng trên đài quan sát của đảo Cô Lin nhìn qua kính viễn vọng về phía Gạc Ma thấy biển như động hơn giữa trùng khơi và trong lòng người. Con tàu buông neo lắc lư trên sóng cả khối người đứng im tưởng nhớ những người con đã quên mình vì tổ quốc nước mắt chảy tràn trên từng khuôn mặt khói hương bốc cao lên trời và cuộn sâu xuống biển. Vòng hoa thả xuống rượu bia đổ xuống vàng mã đồ cúng buông xuống biển nhận về tất cả cho các anh. Tiếng hát ca sĩ Khánh Hòa nức nở nghẹn ngào đứt quãng trong khúc tưởng niệm càng xoáy sâu nỗi đau niềm nhớ. "Biết là cuộc đời mỗi người chỉ một lựa chọn thôi. Vì tổ quốc anh ra đi mãi mãi tuổi thanh xuân".



(Leo lên nhà giàn)


          Có một lễ tưởng niệm nữa ở vùng thềm lục địa tây nam nơi các chiến sĩ ở nhà giàn đã nằm xuống giữa biển trong cơn chống chọi với bão táp. Đảo chìm ngày nay đã được đổ bê tông tôn cao lên làm nền xây nhà cho bộ đội ở. Còn nhà giàn thì chênh vênh trên bốn cây cọc cắm thẳng xuống lòng biển nhô lên trên mặt biển nhìn đúng là một vọng gác. Nhà giàn tên gọi DK ra đời từ 1989 khi chính phủ quyết định xây dựng cụm kinh tế-khoa học-kỹ thuật thuộc tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu để xác định chủ quyền của Việt Nam ở vùng thềm lục địa này. Biển gầm réo dưới chân cột mỗi khi biển động cả nhà giàn lắc lư rung chuyển. Và trong những ngày đầu gian khổ khó khăn một cơn bão đã quật đổ nhà giàn những người chỉ huy đã lo cho anh em thoát được theo tàu về bờ còn mình ở lại sau cùng rút sau cùng vật lộn cùng sóng gió và đã vĩnh viễn nằm lại biển khơi. Chúng tôi có cho mình một đường chân trời ở đó nơi nhà giàn DK1-15 trên bãi đá ngầm Phúc Nguyên. Người lính nhà giàn mãi gần đây mới có điện từ pin mặt trời mới có sóng điện thoại nhờ thế đất liền quê hương bớt xa xôi ngăn cách. Khi chúng tôi cặp xuồng vào chân nhà giàn sóng chỉ mới khoảng cấp 3 mà việc leo thang lên đã rất khó khăn nguy hiểm nên chúng tôi có dịp hiểu hơn những gian lao chịu đựng của các chiến sĩ hải quân thường trực nơi đây. Các anh kể chuyện vui: vợ ở nhà nói chồng mình ở DK Vũng Tàu nhiều người khen thế là sướng vì có chồng làm ở dàn khoan dầu! Nghe chuyện mà cười ra nước mắt.

            Chuyến đi mười ngày gần hai nghìn cây số biển ngày nào cũng được thấy bình minh và hoàng hôn qua lại quanh mình mở mắt ra là thấy đường chân trời địa lý bao quanh. Nhưng mỗi ngày là một ngày mới với những cảm xúc dầy lên ý nghĩ sâu thêm khi giữa bao la mênh mông biển cả chợt hiện ra một chấm nhỏ hòn đảo tàu tiến lại gần đảo hiện ra rõ hơn và khi tàu buông neo chúng tôi biết mình sắp được cập bến một đường chân trời mới. Song Tử Tây Đá Nam Nam Yết Sinh Tồn Đông Trường Sa Lớn Đá Tây Đá Lát DK1. Lên đảo gặp gỡ anh em chiến sĩ tặng quà ca hát hỏi han chuyện trò ở đảo nào cũng vậy thôi nhưng tình cảm cảm xúc thì luôn dâng tràn mới mẻ và khi chia tay ngoái lại nhiều đôi mắt người về đỏ hoe. Ngay khi đã lên bờ về lại thủ đô nhiều người trong đoàn đi vẫn còn chao đảo chập chùng với Trường Sa với hải quân.
 

(Góc giường của lính nhà giàn


Gần lắm Trường Sa! Bài hát đó vang suốt chuyến đi trên tàu trên đảo. Biết tôi được ra Trường Sa nhiều bạn bè bảo sung sướng may mắn vì ai cũng muốn được một lần đến đó nhưng không phải ai cũng được đi bạn bảo vì đi Trường Sa còn khó hơn đi nước ngoài. Tôi đi trong đoàn đại biểu thành phố Hà Nội ra thăm quần đảo Trường Sa. Đoàn gồm đại diện của đảng bộ chính quyền lực lượng vũ trang văn hóa văn nghệ của thủ đô. Chuyến đi do bộ tư lệnh hải quân tổ chức ngoài đoàn chính là Hà Nội (50 người) còn có đoàn của Viện nghiên cứu Trung Quốc (Viện Khoa học xã hội Việt Nam ) báo Tuổi Trẻ TP Hồ Chí Minh và một vài đoàn khác. Trưởng đoàn chung là bà Ngô Thị Doãn Thanh phó bí thư thành ủy chủ tịch HĐND thành phố Hà Nội phó đoàn là chuẩn đô đốc (thiếu tướng) Nguyễn Văn Ninh phó tư lệnh bộ đội hải quân. Nhưng tôi tin dù chưa một lần đặt chân lên Trường Sa (cũng như Hoàng Sa) mỗi chúng ta cũng đều đã đến Trường Sa Hoàng Sa trong tình cảm trong việc làm. Như khi chúng tôi trên tàu mọi câu chuyện nói gì rồi cũng quay về biển đảo về chủ quyền đất nước trên sóng nước mênh mông. Có một tối ăn xong cầm quả chuối trên tay tôi chợt nảy ý với mọi người ngồi quanh là ứng tác một bài thơ ghi lên đó. Mỗi người tự tay viết câu thơ của mình. Tôi xướng câu mở đầu: Quả chuối theo tàu ra Trường Sa. Đặng Văn Đại báo Tuổi Trẻ TP HCM ứng câu tiếp: Càn khôn ngàn thuở nổi can qua. Tiếp lời đồng nghiệp nhà báo Lê Đức Dục bắt câu ba: Chuối hóa thành bom tan tàu lạ. Thạc sĩ Lưu Thị Thu Hương ở Viện nghiên cứu Trung Quốc chốt lại: Biển Đông mãi mãi là của ta. Quả chuối đề bốn câu thơ xanh óng hiền hòa phút đó như quả ngư lôi. Chúng tôi nhìn chuối nhìn thơ nhìn biển nhìn nhau và tung quả chuối ra ngoài boong tàu trôi theo sóng. Quả là trong mỗi người chúng ta đều rất căng sợi dây đàn yêu nước một xao động thoảng qua đàn đã vang lên!


          Và tôi chúng tôi đã mang về từ Trường Sa những đường chân trời cho cuộc sống thanh bình phẳng lặng của mình ở đất liền. Rồi từ đó chúng tôi và chúng ta lại khát khao những đường chân trời có thực để đi và để đến. Bài thơ Đường chân trời tôi viết ngay trên hành trình như một lời cảm tạ và nhắc nhở trước hết cho bản thân mình.


Hà Nội 25. 5. 2010






ĐƯỜNG CHÂN TRỜI


Viết từ Trường Sa


Tôi nói cùng anh về đường chân trời

không phải giới hạn của mắt nhìn ra biển

không phải nơi xa vời chân đi không thể đến

không phải chốn bồng bềnh hư ảo chân mây


Đường chân trời của tôi là Song Tử Tây

chỉ gần ngay bên nhưng Song Tử Đông cách biệt

là nấm mộ nhỏ nhoi trên Nam Yết

người lính trẻ quên mình cứu xuồng đảo trôi


Là Cô Lin - Gạc Ma sừng sững đường chân trời

sáu mươi tư chiến sĩ hải quân hy sinh vì nước

máu các anh không thể nào tan được

giữa lớp lớp trùng khơi sóng vỗ bời bời


Đường chân trời tôi đi từ những tiếng cười

những ánh mắt của trẻ thơ trên đảo

từ hàng cây bão táp phong ba chịu nhiều gió bão

vẫn xanh hết màu xanh cho đảo hóa quê nhà


Tôi vạch đường chân trời qua những giàn DK

người và sóng lắc lư trên biển

những người lính lấy thân mình làm bến

cho neo đậu niềm tin ở giữa đất liền


Cho yên cả lòng mình nhớ vợ thương con

đường chân trời chạy qua bao số phận

người trên bờ mong trời yên biển lặng

người giữa khơi lo yên ổn ở nhà


Tôi nói cùng anh từ quần đảo Trường Sa

đường chân trời xa ngoài trùng biển cả

đường chân trời gần trong vùng thương nhớ

suốt đời ta mang nợ những chân trời

                                     
Trường Sa 11/5/2010


(Bài viết và thơ đã đăng Tiền Phong Cuối Tuần 30/5/2010).

 

Lorren

difference between

difference between free auto insurance quotes surgery fees major cities insurance car might want sign anything free car insurance quotes insurance performing auto insurance least cost include insurance auto states often utilities online car insurance democrats

Chyna

This forum needed
This forum needed shiknag up and you've just done that. Great post!

Betty

Cindy kuuluu kyllä

Cindy kuuluu kyllä mun kirjoissa veemäisten akkojen jo3kokonRu0; Kun se seinä tulee vastaan, niin se sitt kanssa tosiaan stoppaa siihen… Tänään se pirun seinä tuli eteen 9 kiekan jälkeen. Sain taisteltua tulokseksi 13+3 rx. Parannusta viime kerrasta 2 kierrosta. Noutaja tuli taas ihan yllättäen puun takaa, 8 kiekalla ollu vielä mitään ongelmia… Heidin eka deitti cindyn kanssa tuotti tuloksen 12+5+7 rx.

Ho Tran Hung

Chào Anh Phạm Xuân Nguyên!
Hôm nay vô tình được vào thăm blog của anh rồi say sưa đi hết hành trình Trường Sa cùng anh. Đã từng nghe nhiều biết nhiều về Trường Sa nhưng những hình ảnh và bài viết của anh vẫn làm tôi rất xúc động. Cảm ơn anh và chúc anh nhiều sức khỏe để có nhiều loạt bài hay và ý nghĩa hơn nữa phục vụ bạn đọc.

Quảng Trị 72

Gửi bác PXN - những bức ảnh thật xúc động

Kính chào Bác PXN cháu thường vào đọc bài của bác nhưng k để lại cmt hôm nay theo dõi hết lọat bài bác viết về TS cháu tháy xúc dộng vô cùng cả bài thơ của bác nữa thích nhất là bài thơ quả chuối.Cảm ơn bác đã cho tụi trẻ chngs cháu biết nhiều hơn về TS thân yêu chúc bác luôn mạnh khỏe và có nhiều bài viết bổ ích hơn nữa.

chanhrhum

"Chúng tôi ra Trường Sa nơi đó mỗi hòn đảo là một đường chân trời đến được."
...........

Kính anh Phạm Xuân Nguyên!

CR vẫn theo sát cuộc 9 cuộc hành trình đến với 9 Đường Chân Trời của anh! Những phóng sự ảnh và lời dẫn của Tác Giả làm người đọc rưng rưng!

NỖI NHỚ VÀ TRÁCH NHIỆM!

Cảm ơn anh đã gióng lên một THÔNG ĐIỆP./.

thapbut

Về quả chuối

Cháu vừa ở Cam Ranh 1 tháng chưa được ra TS.
Cháu thích quả chuối bài thơ. Nhiều điều ý nghĩa từ đây.