Dòng thời gian

By phạm xuân nguyên

 

Nói về thời gian người ta thường ví với dòng sông. Có lẽ vì cũng như sông chảy theo dòng về phía trước thời gian cũng một chiều từ hôm qua đến hôm nay sang ngày mai. Thời gian như dòng sông cũng chảy qua nhiều khúc quanh chỗ ngoặt có khi ta biết nó chảy về đâu có khi ta không biết đâu là nơi nó chảy. Ta nói thời gian trôi cũng như sông trôi. Cái đã trôi qua không trở lại. Và trong dòng chảy trôi ấy của sông của thời gian muôn vật biến đổi không ngừng nghỉ.

More...

Cái tài giắt lưng

By phạm xuân nguyên

 

Tài năng đó là một cái vốn. Cái vốn trời cho. Chẳng phải tôi nghĩ ra điều này mà là anh nho sinh Nguyễn Công Trứ cách nay gần hai trăm năm. Chàng Trứ rất tự tin: "Trời đất cho ta một cái tài / Dắt lưng dành để tháng ngày chơi". Thế nghĩa là ta có một cái vốn vốn này không phải tiền bạc. Tiền bạc thì con người cố sẽ kiếm được nhiều nữa là khác. Vốn này là cái tài mà tài thì của trời cho nên chi đừng cạnh tranh so bì hơn thiệt. Bất tài là do trời không cho. Ta được trời cho tài tức thị là trời cho ta một cái vốn nó vô hình không cân đong đo đếm cụ thể được không sờ mó trông thấy nhãn tiền được nhưng mà nó có thực. Ta mang nó trong người như dắt đồng vốn ở lưng quần túi áo khi nào cần thi thố với đời thì ta lấy ra dùng

More...

Tôi nhìn tết tôi trong nhà

By phạm xuân nguyên

 

Tết Tân Mão (2011) cũng như mọi khi tết đến tôi cứ phân vân do dự giữa ba hướng: ở lại Hà Nội về quê hay đi đến một nơi đâu khác. Năm nay tôi định vào Đà Lạt theo lời rủ rê của một anh bạn ở trong đó. Điều này khi trả lời trang mạng Dân Việt của báo Nông Thôn Ngày Nay tôi đã nói nhưng cũng vẫn thòng thêm "chưa biết thế nào". Rốt cục tôi ở lại Hà Nội. Nghĩa là đón tết một mình. Ờ mà có về quê hay đi đâu thì tôi cũng một mình thôi. Quen rồi. Đã sang năm thứ sáu của cuộc tái độc thân.

More...

"Trong một mình bảy tám biệt ly"

By phạm xuân nguyên

 

Nói chuyện độc thân ta tự hỏi đó là cô độc hay cô đơn. Đâu đó lâu rồi tôi có đọc được một sự phân biệt hai trạng thái tinh thần này. Cô độc là trạng thái tiêu cực được đánh dấu bằng cảm giác cô lập. Khi cô độc người ta cảm thấy có điều gì đó bị bỏ lỡ bị mất đi cho nên có thể là ở giữa đám đông mà vẫn thấy mình cô độc. Cô đơn thì khác người cô đơn là một mình nhưng không đơn chiếc. Nó là trạng thái tích cực khi con người nhập thân vào mình khi bạn ở một mình nhưng biết lấy chính bạn làm đồng hành. Cô đơn là khoảng thời gian dùng để suy nghĩ để đi sâu vào trong mình suy tư. Chăm chú đọc sách hay ngắm nhìn vẻ đẹp thiên nhiên cần sự cô đơn để trải nghiệm hết. Tư duy và sáng tạo cũng cần cô đơn như vậy. Cô đơn làm ta khỏe khoắn tươi mới lại. Có nghĩa nó làm ta đầy thêm lên. Cô đơn hồi phục cơ thể và tâm trí cô độc thì làm suy yếu chúng. Cô đơn là do tự lựa chọn còn cô độc là do bị áp đặt.

More...

Tản mạn một năm đi

By phạm xuân nguyên

 

Tôi chẳng biết phải sinh vào giờ Ngọ hay không mà được phát về đường đi. Được đi và đi được năm nào tôi cũng đi nhiều. Năm 2010 tháng ba rong ruổi dọc miền Trung và Tây Nguyên tháng 5 ra quần đảo Trường Sa tháng 6 vào Huế dự Festival Huế và ra Lệ Thủy (Quảng Bình) thăm nơi chôn nhau cắt rốn của tướng Giáp tháng 8 đi mấy tỉnh vùng đông bắc Yên Bái Tuyên Quang Hà Giang Cao Bằng tháng 11 lên lễ hội ruộng bậc thang ở Mù Cang Chải (Yên Bái). Càng đi càng say đi càng ham đến được những nơi chưa từng đến khám phá thêm những cảnh sắc khác lạ ở từng địa danh của đất nước mình. Nhiều người khi nói đến du lịch là nghĩ tới đi ra nước ngoài. Được bước chân ra khỏi lãnh thổ nước mình đến với những vùng đất lạ trên thế giới tiếp xúc với những nền văn hóa phong tục tập quán của những tộc người khác đó cũng là một điều thú vị bổ ích và ai có điều kiện được thêm vào cuốn hộ chiếu của mình thị thực của nhiều quốc gia là điều đáng vui mừng. Nhưng đừng nên mình thạo nước người hơn nước mình đừng để gặp phải cảnh huống đang ở giữa Tokyo Paris New York gặp một người nước ngoài kể chuyện vừa đi Việt Nam về lên thác Bản Giốc ra Côn Đảo mà mình ấp úng không biết không tường. Kỷ niệm một năm đi thì có nhiều ở đây xin tản mạn vài ba chuyến đi nhiều ấn tượng nhất.

More...

Rủ nhau xem phim Việt

By phạm xuân nguyên

 

Những ngày này ai chưa xem phim Cánh đồng bất tận (CĐBT) dễ bị xem là "quê". Gặp nhau người ta hỏi nhau: Này xem CĐBT chưa? Chưa ạ xem đi xem rồi còn bình luận tranh cãi chứ! Cơn sốt phim này thấy rõ ở các rạp chiếu khi lượng người đến xem đông vé bán ra nhiều và tiền doanh thu mấy ngày chiếu đầu đã lên đến mấy tỷ. Cơn sốt này cũng thấy rõ ở lượng bài viết trên báo hầu như báo nào cũng có bài có những báo còn đăng nhiều bài và nhiều ý kiến khen chê trái ngược đã thu hút giới làm nghề và công chúng. Tình trạng như vậy cho một bộ phim Việt trước hết là đáng mừng đáng vui cái đã. Thử lục lại trí nhớ thì hình như từ hồi phim Đời cát được giải phim xuất sắc Liên hoan phim châu Á - Thái Bình Dương tại sân nhà (1999) rồi cuốn người xem đến rạp thì đến nay mới lại có CĐBT làm được điều này. Đây là nói phim nghệ thuật không thôi giữa cái lúc mà phim thị trường đang khuynh loát thị hiếu người xem. Hỏi vậy sao không vui mừng cho được!

More...

Hôi hoa

By phạm xuân nguyên

 

Nhân xem ảnh đọc tin thấy cảnh tan hoang hoa cỏ khi đại lễ 1000 năm Thăng Long - Hà Nội kết thúc chợt nghĩ mình đã viết bài này từ đầu năm nay theo đơn đặt hàng của tờ Thanh Niên Tuần San hay Thanh Niên Giải Trí gì đó (không nhớ chính xác tên gọi nhưng đích thị là một tờ phụ san của báo Thanh Niên) mà không được dùng thì nay đưa lên blog cho bà con xem chơi nghĩ chơi.

More...

Nguyện ước của vua Lý Thái Tổ

By phạm xuân nguyên

 

Tôi đang ở Hà Nội những ngày đại lễ mừng ngàn năm định đô Thăng Long. Tiết cuối thu trời thương người thương lịch sử cho thủ đô một không khí se lạnh buổi mai mát mẻ buổi ngày heo may buổi chiều phiêu diêu buổi tối để tưng bừng diễn ra những hoạt động múa hát kỷ niệm tụ hội đông người xa gần về tham dự chia vui nhìn ngắm.

More...

Phố tên người

By phạm xuân nguyên

 

Hà Nội đã bắt đầu đại lễ kỷ niệm ngàn năm từ Thăng Long. Bao thế hệ tiền nhân hữu danh và khuyết danh đã làm nên đất nước làm nên kinh thành. Những người khuyết danh để lại tên tuổi họ cùng cỏ cây sông nước xóm làng. Những người hữu danh được lưu tên trong sử sách được các đời sau nhắc nhở được lấy tên đặt cho các địa điểm cụ thể. Thăng Long - Hà Nội ngàn năm có biết bao đường phố mang tên các danh nhân các anh hùng chí sĩ các nhà văn hóa quân sự. Mà không chỉ thủ đô ở các thành phố tỉnh thành nào cũng đều có những con đường con phố mang tên các nhân vật lịch sử chung của cả nước và riêng của từng vùng miền từng địa phương.

More...

"Khi xem thơ..."

By phạm xuân nguyên

 

Tình cờ gặp nhau giữa một trưa mùa thu Hà Nội đang ngàn năm Thăng Long nhà báo Trương Nguyên Việt mời chúng tôi đến dự chương trình thơ Tố Hữu (1920 - 2002) nhân kỷ niệm 90 năm sinh nhà thơ diễn ra tại Nhà Hát Lớn thành phố vào sáng 2/10/2010. Nghe thế tôi làm ngay một cuộc phỏng vấn "bỏ túi" mấy người đang ngồi quanh đều là thuộc "thế hệ thơ Tố Hữu" nếu có thể nói như vậy rằng đọc nhiều thuộc nhiều thơ Tố Hữu suốt mấy chục năm qua nếu kể ra một bài thích nhất anh thích bài nào của ông.

More...