Sinh nhật
Ta tuổi Sửu - cầm tinh con trâu
Sinh ra để kéo cày...
Ta kéo chiếc cày bằng vàng trên cánh đồng trăng
Những hạt cườm từ vai ta lăn vào lòng đất
Và ánh trăng bỗng dưng xanh biếc
Những hạt cườm bật lá -
Lá đong trăng
Và sao băng vụt tỏa ánh hào quang
Và ngọn gió khoan thai đưa nhạc
Ta gối đầu trên chiếc cày bằng vàng
Mơ gặt lúa một lần trên cung Quảng
Quá tải
Ngụ nơi lồng ngực em - trái tim đàn ông
bất cần - ham hố...
Trái tim nâng bầu rượu và gây sét giữa trời quang
Ngụ nơi lồng ngực em - trái tim đàn bà
hiến dâng - chiếm đoạt
Trái tim biết đỏ mặt...
Anh nhìn em bằng cái nhìn hủy diệt
Em vỡ tan cùng hai trái tim
quá tải.
Sợi tóc trắng
Em thấy sợi tóc trắng
Trên đầu anh còn xanh
Một hai sợi... nhiều lắm!
Nào ai nhổ cho anh?
Em nâng mái đầu xanh
Trong giấc mơ còn thức
Hãy quên đi buồn bực
Hãy nghỉ bên vai em
Rồi những sợi tóc đen
Sẽ thay cho sợi bạc
Mà tay em dịu mát
Tìm và cất giùm anh
Thời gian dù có cánh
Chẳng chạm được tới ta
Trong vô tận bao la
Sợi tơ lòng mỏng mảnh
Nắng trưa còn vàng ánh
Ngày ngắn có đêm dài
Thương lắm mái đầu ai
Giận tóc mình chưa bạc
Lá thu
Bây giờ đang Thu
Tháng Mười
Chơm chớm...
Tiếng chuông vàng nhạt
Khẽ buông
Nhẹ như chiếc lá mặt đường đậu êm
Thôi
Đừng nhặt lên -
Để yên chiếc lá với niềm ưu tư
Tiếng chuông tan tự bao giờ
Bàn tay níu giữ sững sờ -
Bàn tay...
Ta quỳ bên chiếc lá này
Nghe trong run rẩy những ngày xa xưa
Một giọt mưa... một giọt mưa...
Mưa Thu chợt rắc xanh bờ thời gian
Giã từ - ơi chiếc lá vàng
Giã từ - ơi tiếng chuông tan mơ hồ...
Đã trông trong bụi mưa mờ
Ngẩn ngơ sắc biếc chồi tơ nõn nà...
Người đàn bà và tấm khăn choàng
Đường đời chông chênh
Người đàn bà
choàng khăn
che dung nhan - đức hạnh
che tì vết - lỗi lầm
giấu đi làn hương dịu ngọt
Tấm khăn bập bùng cháy lửa
Tự do
Tự tin...
- Người đàn bà sinh ra không có tấm khăn choàng...
phải xấu
phải đẹp
và ai ném đá vào Nàng?
Đường đời chông chênh...!
- Người đàn bà sinh ra không có tấm khăn choàng...!
phải yêu
phải ghét
và ai quỳ hôn bàn chân Nàng
rớm máu
Đường đời chông chênh...
- Hỡi loài người bị đuổi khỏi Địa Đàng ngày xưa ấy...!
... Rồi một hôm
Người đàn bà buông tấm khăn choàng
hừng hực cháy
vô nghĩa!
Để lịm dần trong một nụ hôn dài
và hóa thành chiếc-xương-sườn-Adam...
Đường
đời
mênh
mang...
Người đàn bà do đàn ông sinh ra
Ta đã chết và tan cùng số phận
Chút hình hài tuyệt vọng xa xưa
Ta đã chết và lẽ ra - hạnh phúc
Hết khổ đau...
Nhẹ bỗng - nhởn nhơ!
Chàng lê bước trên cõi đời
Nặng nhọc...
Côi đơn khi xích lạnh xiết chân mình
Chàng nghiêng khẽ mái đầu trễ nại
Mơ hồ tìm nghe tiếng bước chân...
Và định mệnh ào như cơn lốc
Không kịp hỏi ta -
Không kịp hỏi chàng
Chàng đã thai nghén ta
trong hãi hùng côi cút
Ta - Người đàn bà do đàn ông sinh ra!
Người đàn bà do đàn ông sinh ra
Người đàn bà phục sinh từ cõi chết
Chàng - Người đàn ông sinh ra ta
Người đàn ông bứt tung xiềng xích...
Người-đàn-bà-do-đàn-ông-sinh-ra
Mãi chơ vơ giữa chợ đời chộn rộn
Người đàn bà do đàn ông sinh ra
Suốt đời chống chếnh...
Không kịp hỏi ta
Không kịp hỏi chàng
Ta lạnh lắm - và ta
Côi đơn lắm...
Hỡi định mệnh -
- Trả ta về nơi máu thịt sinh ta...!
Không đề I
Em gửi anh bài thơ người khác
Trái tim em đã cạn nguồn
Ngày mai em không làm thơ nữa
Em những tưởng
Tình yêu làm tượng đá rùng mình thức tỉnh
Trong hạnh phúc làm Người...
Hết bàng hoàng rồi
đá trở về bệ cũ
Nét buồn ngưng lại trên môi
Điều có thể
đã trở nên
không thể..!
Nắng lịm trên mắt đá vô tình
Chỉ còn lại hoàng hôn
Và trái tim đau -
không biết mình đau nữa...
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=101552

Bản in




Dù viết ngắn, đoản văn này cũng có chút ấm áp bạn bè. Mấy ngày nay buồn khi đọc những giòng tin quá đơn sơ và nhạt nhẽo...