
Anh dành cho mình vài phút xa xỉ
Sau một ngày làm việc
Được ngồi một mình với cốc bia
Giữa những người xa lạ
Thành phố đang mưa
Đám mây trong đầu anh
Và ngọn lửa nghi ngại
Chiếc bàn uống nơi anh ngồi
Ướt và bẩn
Vài phút xa xỉ anh dành cho mình
Sau cơn giông
Anh không biết gì về những người xung quanh
Họ đang uống cũng như anh ngẫm ngợi
Trời mỗi ngày một tối
Và mưa mau hơn
Những đứa trẻ bán báo rong trong thành phố này
Cũng giống những đứa trẻ lang thang phía bên kia lục địa
Và, anh - người làm báo
Viết gì về trẻ thơ
Chiến tranh và cái đói
Tuổi thơ rét mướt
Anh đã từng đi qua
Giờ này
Bên cạnh chiếc máy chữ của anh
Đất đai đang cày xới
Những hạt giống được ngâm ủ trong bùn
Để sinh ra thứ ánh sáng tốt tươi
Và anh
Kẻ nông phu cần mẫn
Thức dậy mỗi sớm mai trên cánh đồng ngôn ngữ
Bởi niềm tin lành lặn
Ở con người
21.6.1996
(Rút từ tập Ngọn sóng thời gian)
Bìa tập sách của Nguyễn Việt Chiến được vào chung khảo giải thưởng Hội Nhà Văn Hà Nội 2008. Anh hiện vẫn là ủy viên Hội đồng thơ của HNVHN.
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=99433
Bản in




Buituluc gởi lời chí sẻ cùng anh PXN và gia đình anh Nguyễn Việt Chiến. Sống con chữ và chết cùng con chữ, thấy mình đúng là không cúi đầu nhận tội. BTL ngưỡng mộ! "Một ngày tù bằng ngàn thu ở ngoài" Tuy là vậy, nhưng hơn một năm cũng chẳng có là bao-Nhà tù là trường học mà.
Ngày ông Phạm Minh Thông (Sự cố cầu sông Hàn dạo nọ) ra tù, gặp BTL ông ấy khoe: "Thời gian ở tù tớ làm được hơn 3000 câu thơ lục bát" và cười ha ha!