Thương con đò ngược mùa đông chưa về Lối mòn bạc cỏ may đê Chiều mòn rỗng tiếng chim gì kêu đau Sóng đêm tự bến sông nào Theo trăng về thức dưới màu mây xưa Tôi hoang vu, cát hoang vu Trăng là người khách qua đò đêm nay Cô đơn xuống một đò đầy Tôi chờ em phía bên này mùa đông Cát còn bay trắng bến sông Người còn đi trắng mùa mong ước này Tôi cầm hạt cát lên tay Cát không còn ấm như ngày có em Tôi cầm chính cả tôi lên Câu thơ nhặt được phía miền quạnh hiu Câu thơ như cát mỗi chiều Đem theo chút ấm nắng nghèo vào đêm 1991 Thạch Sanh giờ xuống lội bùn cùng ta Buông rìu, gẩy khúc đờn ca Công chúa ai cứu, mãng xà ai đâm Dưới bùn ao gã Lý Thông Quẳng ngay gánh rượu hóa thân thuồng luồng Những con rối nước xếp hàng Trong điệu nhạc múa khải hoàn dưới ao Cò cưa nhị trống lao xao Trong đám kèn rước vua vào thủy cung Ở miền đất chật dân đông Rối phải xuống nước mới mong thành người Ở vùng buôn ngược bán xuôi Diễn trò như rối là người đó ư? Những câu chuyện của ngàn xưa Diễn bao Rối Tích đến giờ chửa xong 1993 Nhật ký một nhà báo Anh dành cho mình vài phút xa xỉ Sau một ngày làm việc Được ngồi một mình với cốc bia Giữa những người xa lạ Thành phố đang mưa Đám mây trong đầu anh Và ngọn lửa nghi ngại Chiếc bàn uống nơi anh ngồi Ướt và bẩn Vài phút xa xỉ anh dành cho mình Sau cơn giông Anh không biết gì về những người xung quanh Họ đang uống cũng như anh ngẫm ngợi Trời mỗi ngày một tối Và mưa mau hơn Những đứa trẻ bán báo rong trong thành phố này Cũng giống những đứa trẻ lang thang phía bên kia lục địa Và, anh - người làm báo Viết gì về trẻ thơ Chiến tranh và cái đói Tuổi thơ rét mướt Anh đã từng đi qua Giờ này Bên cạnh chiếc máy chữ của anh Đất đai đang cày xới Những hạt giống được ngâm ủ trong bùn Để sinh ra thứ ánh sáng tốt tươi Và anh Kẻ nông phu cần mẫn Thức dậy mỗi sớm mai trên cánh đồng ngôn ngữ Bởi niềm tin lành lặn Ở con người
Cát đợi
Cát chiều bay sẫm bến sông
Rối nước
Thạch Sanh đốn củi trên rừng
Để nhớ về em
Tôi yêu khóe miệng không tắt
những ban mai lầm lẫn sương mù
em chẳng vàng thu
em dìu dặt một bờ bến lạ
Tôi đi qua
bóng một sân ga
chẳng con tàu nào chở tôi về phía thương yêu cũ
chẳng con tem nào đưa tôi về địa chỉ yêu dấu cũ
chẳng câu thơ nào cõng tôi về tuổi thơ cũ
chẳng ánh sáng nào giúp tôi thoát khỏi những ám ảnh cũ
chẳng con đường nào nâng tôi lên qua những dằn vặt cũ
chẳng máy giặt nào giặt hộ tôi những đau khổ cũ
chẳng máy điều hòa nào có thể cứu nổi một sa mạc cũ
đang phổng phao lớn dần những đói khát trong tôi
Bởi thế
tôi chỉ dám cất giấu trong câu thơ chật hẹp của mình:
một ít gió còm cõi từ mùa hạ cũ
một ít nắng đăm chiêu từ mùa đông cũ
một ít mây chiều bơ vơ trên mái phố cũ
một chút bụi tư tưởng rơi ra từ cuốn sách cũ
một hơi ấm thì thào trong bài hát cũ
một mùi vị hoang dại ngọt ngào trong da thịt cũ
Để nhớ về em.
(Đây là trang thơ chọn hàng tuần của tôi trên báo Thể Thao & Văn Hóa Cuối Tuần. Nhưng lần này trang thơ này không được đăng, vì các báo đã bị chỉ thị là không được đưa tin gì nữa về hai nhà báo Nguyễn Việt Chiến và Nguyễn Văn Hải bị bắt giam. Tôi thông cảm với cái khó và cái khổ của báo chí nước nhà. Vậy thì tôi đưa nó lên blog của mình).
Thêm một bài thơ của Nguyễn Việt Chiến làm vào ngày báo chí cách mạng Việt Nam.
21. 6. 1996